Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 32


Hôm nayHôm nay : 2672

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 91102

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3592040

Đăng ký nhận bản tin

NHẬP EMAIL ĐỂ NHẬN ĐƯỢC NHỮNG THÔNG BÁO MỚI NHẤT TỪ CỔNG THÔNG TIN ĐÀO TẠO

Tìm kiếm

Ảnh nghệ thuật

PHÍA SAU TRẬN CHIẾN - Chương XVII (Tiểu thuyết của Vũ Quốc Khánh - Giải Hùng Vương lần VII, 2015

Thứ ba - 27/12/2016 21:25
PHẢN ÁNH CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG THỰC DÂN PHÁP VÀ CHỐNG ĐẾ QUỐC MỸ CỨU NƯỚC GIẢI PHÓNG DÂN TỘC, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC GIAI ĐOẠN 1930-1975
Chương XVII
 
Các trung đội trong đại đội vận tải C45 được lệnh điều động về những vùng chỉ đạo việc thu gom quân lương cho bộ đội. Không khí sôi sục hẳn lên, mặc dù đang vào mùa giáp hạt, lúa ngoài đồng chưa chín mà thóc trong bồ đã cạn. Nồi cơm các gia đình bà con chòm ấp chỉ toàn khoai mì là khoai mì. Người ta giành từng hạt gạo gửi ra tiền tuyến nuôi bộ đội. Ai cũng coi như là trách nhiệm và nghĩa vụ.
Ở các chợ, gạo được mua bằng đủ loại tiền, tiền đô xanh, đô đỏ, thậm chí tiền Miên, tiền Lào đều được cả. Rồi vàng ta, vàng tây, bạc thỏi, bạc đồng, dây chuyền, khuyên, nhẫn… Tất cả đều được tính đổi ra gạo. Sức đóng góp ủng hộ của đồng bào ta thật to lớn.
Các gia đình có người thân nhẩy núi đóng góp đã lắm mà bố mẹ, vợ con binh lính quốc gia ủng hộ cũng nhiều. Gia đình nọ bảo gia đình kia, vợ lính này rỉ tai vợ lính khác, ai cũng muốn mình có được tờ xác nhận của cách mạng rằng đã đóng góp nuôi bộ đội giải phóng.
Trung đội của Liên được tăng cường về Hà Tam.
Từ ngày được bổ nhiệm làm tiểu đội trưởng rồi trung đội phó, công việc cứ cuốn hút Liên như chong chóng, chẳng còn thời gian đâu mà nghĩ về chuyện quá khứ. Hình ảnh thằng thám báo ngụy có vết sẹo chạy dài bên má trái và cặp mắt trắng dã như mắt lợn cũng bị những lo toan hàng ngày chôn sâu, nén chặt mặc dù thỉnh thoảng vẫn làm Liên thấy kinh tởm khi bất chợt nghĩ lại.
Đại đội trưởng Bẩy Tiền trực tiếp chỉ đạo trung đội công tác ở Hà Tam, đồng thời lấy đây làm đại bản doanh của đại đội. Các đồng chí lãnh đạo khác được phân xuống từng mũi. Đại đội phó Hón được giao phụ trách mũi tấn công đồn Núi Vũ, đồng thời cùng các trung đội chiến đấu khác phối hợp với du kích địa phương bức hàng các đồn bốt địch.
Gọi là phân công như thế để các bộ phận chủ động công việc, chứ thực tế ở Hà Tam Bẩy và Hón vẫn lấy nhà ông Năm Long và nhà bà Hai làm chốn đi về, ngủ nghỉ. Dù sao, đây cũng là những cơ sở huyết mạch của toàn vùng.
Ngay hôm đầu ra quân, các trung đội báo về đã thu mua được tám mươi tấn gạo. Số tiền, vàng nhân dân đóng góp và tiền sư đoàn đầu tư, dư sức mua được bẩy chục tấn nữa. Nhưng đến ngày thứ hai thì chỉ dồn sức thu mua được gạo chứ khả năng đóng góp của đồng bào chững lại. Sức dân xem chừng đã cạn.
Bẩy lo lắm, cầu cứu Hón:
- Anh xem có cách gì vận động được dân nữa không chứ cứ đà này không kịp tiến độ là cái chắc!
Hón bảo:
- Bẩy cứ bình tĩnh! Để chiều nay làm việc với đồn trưởng Thái Bình xong rồi tối ta cùng tính.
Chiều hôm đó, mệ Hai nhắn Thái Bình về nhà có việc gấp.
Kể từ hôm Thái Bình biết rõ công việc ủng hộ, nuôi dưỡng cán bộ cách mạng mà cha mệ mình đã làm và hiểu bộ mặt thật của bộ máy chính phủ quốc gia, anh không còn thù hận những người cộng sản nữa. Thay vào đó là mối thiện cảm ngày càng tăng lên vì biết cả mệ anh, gia đình ông Năm Long, Chín Hạnh, Miên và  những người thân thiết với anh đều ủng hộ cách mạng, ủng hộ bộ đội giải phóng. Thậm chí anh còn tự hào vì họ, tự hào vì tờ giấy đã ố vàng mà ông tướng Nguyễn đã chứng thực cho cha anh.
Trong những người cùng chí hướng được anh nhiều lần tâm sự có viên thượng sĩ nhất Huỳnh Lâm, trung đội phó dưới quyền anh. Lâm là người đã tốt nghiệp văn khoa Sài Gòn. Hôm nay anh rủ cùng về nhà thăm mệ.
Ba mệ con đang ngồi nói chuyện thì Chín Hạnh đưa Bẩy và Hón bước vào. Họ chào nhau làm quen. Hón tự giới thiệu:
- Tôi là Hón, đại đội phó đại đội vận tải của bộ đội chủ lực tỉnh, còn đây là đại đội trưởng Bẩy Tiền.
Thái Bình và Huỳnh Lâm bất ngờ giật thót người nhưng cả mệ Hai, Chín Hạnh, Bẩy và Hón đều coi như không biết. Hón nói tiếp:
- Sư đoàn trưởng sư đoàn Chu Lai của quân giải phóng, người đã chịu ơn nuôi dưỡng của cha mệ anh có thư gửi thăm anh.
Nói rồi Hón lấy phong thư của tướng Nguyễn đưa cho Thái Bình. Thái Bình giơ hai tay đón phong thư, run run lấy tờ giấy gấp tư ra đọc. Nét mặt anh từ lo sợ chuyển sang rạng rỡ, hân hoan. Anh đưa phong thư cho Huỳnh Lâm đọc. Hai người líu ríu ôm lấy nhau, ngỡ ngàng như người vừa thoát ra khỏi con đường hầm tăm tối, đến với ánh sáng mặt trời rộng mở.
Thái Bình sung sướng ôm chầm lấy Chín Hạnh:
- Anh cám ơn mệ và gia đình em đã đưa anh về với cách mạng!
Nói rồi anh giơ hai tay ra nắm chặt hết tay Hón lại đến tay Bẩy:
- Em cám ơn các anh, các chị bộ đội giải phóng đã chỉ cho em con đường đến với nhân dân, đến với Tổ quốc! Em như được cách mạng sinh ra lần thứ hai vậy!
Sau những phút giây cảm động đó, Hón bảo mọi người cùng ngồi lại bàn bạc cách áp chế đồn Núi Vũ và các đồn bốt trên đường vận lương cho Giải phóng. 
Thái Bình và Huỳnh Lâm phấn khởi lắm vì là lần đầu tiên được cách mạng tin tưởng giao việc. Mọi sự băn khoăn áy náy về cách đối phó của cách mạng với họ đã được giải tỏa. Phía trước họ là cửa đường hầm đầy ánh sáng và niềm tin. Họ đã hoàn toàn bị khuất phục, từ bỏ lí tưởng "cần lao nhân vị" của quốc gia về với chính nghĩa, về với nhân dân, về với cách mạng.
Thái Bình và Huỳnh Lâm hiến kế:
- Đồn Núi Vũ xem ra khó hơn cả bởi có tụi Mỹ và viên đồn phó Hùng Cường, còn các đồn kia chúng em sẽ đến từng đồn vận động các đồn trưởng. Ở đấy toàn người Việt, đồn trưởng nói chắc các binh sĩ sẽ nghe bởi tinh thần lính tráng coi thế nhưng rệu rã lắm rồi. Bây giờ khí thế cách mạng đang lên, binh sĩ chẳng dại gì chết cho quốc gia uổng phí. Chỉ có một số ác ôn có nhiều nợ máu với cách mạng là điên cuồng chống phá thôi. Cách mạng nên coi chừng bọn này.
- Nếu được thế thì các anh tranh thủ đi ngay rồi về cho chúng tôi nắm lại để đỡ đổ máu cho cả hai bên. Riêng tại đồn Núi Vũ, các anh chủ động bố trí lính gác trung thành mở cửa đồn, nửa đêm rạng sáng ngày kia chúng tôi sẽ cho bộ đội và du kích vào áp sát các mục tiêu, sau đó kêu gọi đầu hàng. Nếu không được chúng tôi mới đánh tiêu diệt.
- Dạ, chúng em đi liền!
- Xong việc các anh về đây ngay nhé!
- Dạ!
Thái Bình và Huỳnh Lâm đi khỏi, Bẩy Tiền cùng Hón và Chín Hạnh chụm đầu bên mệ Hai tìm cách tháo gỡ nốt năm chục tấn gạo còn lại. Ai cũng biết sức lực của nhân dân trong vùng đã ủng hộ đến đồng tiền, bát gạo cuối cùng rồi, chừ không thể ủng hộ thêm được nữa.
Đang lúc bí, mệ Hai bỗng nhớ ra:
- Ừa, mệ có người bà con họ hàng cùng quê ngoài Bắc chủ một sạp gạo lớn ngoài chợ Cồn Đà Nẵng. Người này có thể nhờ được. Những năm trước đây, mệ có làm ăn với bả. Mua bán chịu nợ chỉ cần có vật làm tin là xong. Mệ có vật khiến người ấy có thể tin được.
- Thế ạ, thế thì may quá! Mệ có vật gì quý vậy?
Mọi người xúm vào hỏi mệ.
Mệ Hai lụi cụi mở chiếc rương gỗ lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Chín Hạnh mở ra.
Bỗng Hón giật thót người, tay run lập cập khi cầm lấy cái hộp, giọng lẩy bẩy:
- Mệ … cũng có … cái nấm … này à?
- Sao thế con?
- Bầm con … cũng có … một cái.
Đến lượt mệ Hai ngỡ ngàng:
- Thật không … Hón.
- Thật … ạ!
Mệ Hai chới với, quờ lấy Hón nhưng không kịp. Mệ vật xuống ghế. Hón cũng lắp bắp, ú a ú ớ. Mọi người không hiểu sao, vội xoa dầu giải cảm cho mệ. Lát sau, hai mệ con mới bình tĩnh lại. Mọi người xúm xít quanh mệ và Hón. Ai cũng muốn hiểu cho ra đầu đuôi câu chuyện thế nào.
Mệ Hai thì thào:
- Có phải ngón chân cái bàn chân bên trái của bầm con bị tật, ngón cứ chĩa ra không?
- Vâng đúng rồi mệ ạ!
- Con ơi, Hón ơi. Thế thì may cho mệ con mình quá!
Mệ xoay người nói rành rẽ:
- Anh Hón đây là cháu gọi mệ bằng dì ruột. Mẹ anh Hón là chị ruột mệ. Thằng Thái Bình nhà mệ với anh Hón là đôi con dì con già. Thái Bình là em, anh Hón là anh.
Mọi người ngỡ ngàng, ồ lên vui mừng khôn tả.
Mệ Hai tiếp lời:
- Ngay từ đầu gặp con, mệ đã nghi nghi. Nhưng khi con nói quê ở trên rừng mệ mới thôi. Con giống bà ngoại con từ khổ người cho đến con mắt. Còn dì lại giống ông ngoại. Trước khi bà ngoại con mất, có để lại cho hai chị em mệ đôi nấm bạc này, mỗi người một bên làm của hồi môn. Nhà nghèo chỉ có thế thôi. Rồi hai chị em ta lưu lạc, người Bắc, kẻ Nam. May nhờ có đôi nấm bạc này mà bây giờ chị em, dì cháu mới nhận được nhau.
Ngừng một lát mệ nói tiếp:
- Đôi nấm này do chính ông nội người bà con ngoài Đà Nẵng của mệ kéo cho từ khi ổng còn trẻ. Đằng sau mỗi chiếc đều có chữ T làm dấu, đó là chữ đầu quê Tiên Lữ của mệ. Chính vì vậy, mệ đã dùng nó là vật làm tin khi cần mua bán chịu nợ cùng bả. Thôi chuyện còn dài, mệ con, anh em còn nhiều dịp đôi hồi. Bây giờ Chín Hạnh sửa soạn để hai cô cháu ra Đà Nẵng cho kịp kẻo tối.
Mệ Hai và Chín lên xe đò. Chỉ còn Bẩy và Hón ở lại nhà chờ tin Thái Bình.
Bẩy thì thầm với Hón:
- Thiệt là bất ngờ anh hỉ?
- Ừ, anh thấy như có Trời Phật run rủi cho mình vậy. Không biết bầm anh ở nhà có nóng ruột không? Anh nhớ bầm quá!
- Bầm bao nhiêu tuổi rồi anh hè?
- Năm nay bầm gần bẩy chục tuổi. Bẩy chục tuổi mà ở một thân một mình, chưa dâu, chưa cháu. Chẳng biết ngày chiến thắng anh về bầm còn chờ được không nữa?
Tự nhiên như buột miệng, Hón chợt cất lên điệu xẩm chợ: "Con đi, con lớn lên rồi, Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con. Nhớ con bầm nhé đừng buồn, Giặc tan con lại sớm hôm cùng bầm. Mẹ già tóc bạc hoa râm, Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con". Giống như giọng xẩm của Lèng ngày nào, lời thơ và giọng ca của Hón nghe như vừa nao nao vừa da diết, chẳng ra vui, cũng chẳng ra buồn. Nó cứ âm ỉ trong lòng y câu ca Hón nghe ngày năm cũ: "Đời người được mấy ước mơ, Chàng mơ chinh chiến, em mơ bóng chàng"
Bất giác Hón nắm chặt bàn tay của Bẩy. Bàn tay rung rung. Nơi khóe mắt anh như thoáng mờ giọt lệ.
 
*
 Xẩm tối, Thái Bình và Huỳnh Lâm mới về. Họ vui vẻ báo tin, ngoại trừ viên đồn trưởng đồn Phú Hà họ không gặp gỡ bởi biết y trung thành với quốc gia, còn các đồn trưởng đồn Phú Thọ và Phú Hiệp đều ủng hộ kế hoạch phản chiến của ta. Tuy nhiên, ở đồn Phú Hà, viên đồn phó và đa phần binh sĩ ở đấy đều đã ngả theo cách mạng. Họ cũng mong được phản chiến khi đồn bị tấn công. Thái Bình đã mang thư và giấy đảm bảo của tướng Nguyễn, sư đoàn trưởng sư đoàn Chu Lai, người được mệnh danh "con hùm xám" Tây Nguyên ra cho họ đọc. Ai ai cùng vui mừng. Sức vóc họ có là bao để mà chống chọi với thế mạnh của cách mạng. Họ chỉ yêu cầu có trận đánh tượng trưng để vợ con lính tráng ở nhà không bị chính quyền quốc gia cắt lương và gây khó dễ mà thôi.
Chín giờ đêm, mệ Hai và Chín từ Đà Nẵng cũng về đến nhà. Mệ cho hay việc thương thuyết mua gạo ở Đà Nẵng đã thành công. Theo thống nhất giữa hai bên, đến tối ngày hôm sau, các xe gạo sẽ tập kết ở Hà Tam để chuyển lên kho theo kế hoạch.
Thế là toàn bộ số gạo sư đoàn trưởng yêu cầu đã được đại đội hậu cần tỉnh đội chuẩn bị xong, chỉ còn chờ đến giờ hiệp đồng là lên đường về kho sư đoàn chuẩn bị cho trận đánh lớn giải phóng Núi Cấm.
Thái Bình vô cùng bất ngờ khi được mệ cho biết anh Hón với Thái Bình là đôi con già con dì. Hai anh em mừng rỡ khôn xiết ôm lấy nhau trong niềm hân hoan vô bờ bến. Bây giờ họ không còn là hai kẻ xa lạ như trước nữa. Truyền thống gia đình đã kéo họ xích lại gần nhau trong cùng một chiến hào đánh giặc.
Hai người thắp chung một nén nhang trước bàn thờ ông Hai. Trong hương trầm thơm ngát, Thái Bình như thấy hình bóng của cha về nhìn anh độ lượng và trìu mến, khích lệ anh vững bước trên con đường cách mạng mà ông đã chọn.
Ngay đêm ấy, Hón lập tức về báo cáo gấp với tỉnh đội trưởng Sáu Ngạn. Thấy tình hình các đồn bót giặc như vậy, tỉnh đội trưởng chỉ thị điều các trung đội chiến đấu áp sát các đồn bót Phú Thọ và Phú Lộc làm lực lượng dự bị chờ lệnh. Nếu việc vận lương thuận buồm xuôi gió thì không cần đánh chiếm, cứ để hai đồn bốt đó ở nguyên làm lực lượng hậu thuẫn cho bộ đội giải phóng. Như vậy, đồn địch chỉ còn vỏ mà không có ruột, hay nói cho đúng là ruột đã là của ta. Còn đồn Phú Hà, trung đội chiến đấu được cử về sẽ cùng du kích bí mật liên lạc với lực lượng phản chiến trong đồn, tổ chức hợp đồng trong đánh ra ngoài đánh vào, xóa sổ đồn Phú Hà. 
Riêng trung đội chiến đấu của Phiến, được tăng cường cho Hà Tam khống chế đồn Núi Vũ, giúp đại đội hậu cần khẩn trương tập trung vận lương theo kế hoạch.
Còn tiếp>>
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Quảng cáo

Tranh nghệ thuật

Một góc Phú Thọ

Thông tin

cỏ nhân tạo sân bóng đá