Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 48

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 46


Hôm nayHôm nay : 2705

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 91135

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3592073

Đăng ký nhận bản tin

NHẬP EMAIL ĐỂ NHẬN ĐƯỢC NHỮNG THÔNG BÁO MỚI NHẤT TỪ CỔNG THÔNG TIN ĐÀO TẠO

Tìm kiếm

Ảnh nghệ thuật

VĂN HỌC TRONG HỘI NHẬP NHÌN TỪ CẢM HỨNG

Văn học hôm nay là văn học trong Đổi mới và Hội nhập. Cần lưu ý Đổi mới và Hội nhập là hai giai đoạn (hoặc cấp độ) khác nhau. Có Đổi mới rồi mới có Hội nhập. Từ Đổi mới đến Hội nhập có một khoảng cách gần 10 năm (1986-1995), đi qua mốc lịch sử 1990 - thời điểm kết thúc cuộc chiến tranh lạnh giữa hai phe và thế giới tan băng.

TIẾNG LÒNG VỌNG TIẾNG THỜI GIAN, TIẾNG ĐỜI - (Thạc sỹ Minh Châu)

Đến với “Bóng ngày” của Bùi Văn Phẩm ta gặp một hồn thơ chân chất, đôn hậu mà không hề kém phần nồng nàn, thiết tha, lan tỏa. Công bằng mà nói: Ở vào thời kỳ đổi mới thi đàn Việt Nam có dịp nở rộ như những cánh đồng trĩu vàng, bát ngát, dù gặp không ít những khoang, thửa loang lổ, héo úa bởi những bông cời, hạt lép. “Bóng ngày” của Bùi Văn Phẩm không thuộc những khoang, thửa gây thất vọng mùa màng.

Một cách giải mã bài thơ “Độc Tiểu Thanh kí” của Nguyễn Du

BÙI NGỌC MINH

Quản bao nước thẳm non xa

Để ta tìm kiếm cho ra bạn lòng.

(Li tao – Khuất Nguyên)

1. Sinh thời, Nguyễn Du là một người cực cô độc, cô đơn. Không phải vô cớ trong Truyện Kiều Nguyễn Du từng thốt lên qua lời nhân vật mà ông đặc biệt yêu thương quý trọng và kính trọng là Thúy Kiều rằng: Vui là vui gượng kẻo là – Ai tri âm đó mặn mà với ai? Rồi trong giai thoại trước khi mất, ông khẩu chiếm bằng hai câu thơ kết của bài thơ mà tôi sẽ bàn dưới đây; lại một giai thoại khác: ông ốm nặng, không chịu uống thuốc, khi đã giá đến đầu gối, người nhà hỏi ông có trăng trối gì không, ông chỉ nói: “Được” rồi mất... Giai thoại chỉ là giai thoại, nhưng nó vẫn có hạt nhân hiện thực của nó. Mỗi thiên tài là một đỉnh Êvơret. Vả lại, cái thời điểm tam bách dư niên hậu như nhà thơ ao ước chưa đến, mà tôi thì không thể sống được đến lúc ấy. Thiết nghĩ trong cõi đời, việc hiểu người như hiểu mình là cực khó, chỉ có trong muôn một, hiểu được thiên tài còn khó gấp bội. Phải chăng câu chuyện tri âm dường như chỉ tồn tại trong điển cố? Nó là một khao khát cháy bỏng của con người hơn là một hiện thực? Còn nhớ khi thuyết tương đối rộng được công bố, một học giả gặp Anhxtanh nói rằng:

- Thưa ngài, ngài thật là một người hạnh phúc, bởi có một người đã hiểu được thuyết tương đối của ngài.

Tác giả của thuyết tương đối lịch sự trả lời như sau:

- Thật cảm ơn ngài! Nhưng thưa ngài! Tôi còn đang băn khoăn không biết người đó là ai?

Đó chính là lí do mà tôi không dám nhận mình tri âm với bậc đại thi hào số một của dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới Nguyễn Du. Bài viết này chỉ mong được giãi bày những suy tư của cá nhân về một trong những bài thơ vào loại hay nhất, viết về thể tài thương tiếc những người có tài năng, nhân cách, những giai nhân tuyệt sắc trong thơ Nguyễn Du mà thôi.

Văn học NGA và ĐÔNG ÂU ngày nay

Văn học NGA và ĐÔNG ÂU ngày nay

Khi chúng tôi bắt đầu công việc nghiên cứu đặc biệt về thời kỳ văn học hậu Xô Viết này, những gì chúng tôi đang cố gắng tìm lại dường như đã hiện lên hết sức rõ ràng. Chúng tôi muốn đánh giá lại những thay đổi của văn học và văn hóa Đông Âu sau sự sụp đổ của Liên Xô vào cuối tháng 12 năm 1991. Sự kiện chính trị to lớn này đã ảnh hưởng không nhỏ đến sự thay đổi và hình thành thêm những quốc gia mới, rất nhiều trong số đó đã nhanh chóng rũ bỏ những thành tựu quan trọng của thời kỳ Xô Viết. Một số trường hợp còn ban hành luật mới, thúc đẩy việc sử dụng tiếng mẹ đẻ như tiếng Ukraina, tiếng Latvia, tiếng Estonia... trong nền văn hóa, giáo dục. Tên các địa danh, quốc gia được đổi mới. Trong hai mươi năm qua, những thay đổi này đã tạo nên một làn sóng mạnh mẽ, nhiều thành phố của Đông Âu đã biến đổi đến mức không thể nhận ra nổi. Chuẩn mực văn hóa, tín ngưỡng, nghi lễ, kỳ nghỉ, phương thức truyền thông, biểu tượng nhà nước, và các bài tường thuật về lịch sử, về cơ bản, đã thay đổi một cách rõ ràng.

Mối quan hệ giữa tình yêu và thù hận trong "Romeo và Juliet" của Shakespeare

Mối quan hệ giữa tình yêu và thù hận trong "Romeo và Juliet" của Shakespeare

Từ trước đến nay, nói đến kịch là chúng ta nói đến xung đột kịch. “Xung đột, do đó, là một đặc điểm cơ bản của kịch”(1). Và nói đến Romeo và Juliet, người ta thường nghĩ, xung đột giữa tình yêu của Romeo, Juliet và mối thù giữa hai dòng họ là xung đột cơ bản, xuyên suốt tạo cơ sở để Shakespeare xây dựng vở kịch. Tuy nhiên chúng tôi nhận thấy vấn đề cần phải bàn thêm.

ĐÔI NÉT VỀ VĂN HỌC "DÂN TỘC VÀ MIỀN NÚI"

Nhờ có nền Văn học Cách mạng phát triển để từ đó ở Việt Nam đã dần dần hình thành ngày càng rõ nét các NỀN hay đúng hơn là các Mảng văn học về đề tài chiến tranh, văn học thiếu nhi, văn học nhà trường, văn học công nhân… Đặc biệt, ta có hẳn một nền văn học về “Dân tộc và miền núi”. Văn học chỉ trở thành một NỀN khi trong mảng đề tài ấy phải xuất hiện được nhiều tác giả lớn, tác phẩm lớn.

PHÊ BÌNH VĂN HỌC VIỆT NAM VÀ VẤN ĐỀ TIẾP NHẬN LÝ THUYẾT NƯỚC NGOÀI

ĐỖ LAI THÚY

Là một người dịch (không đáng kể), biên soạn, giới thiệu (chưa hệ thống lắm) những lý thuyết và phương pháp phê bình văn học nước ngoài vào Việt Nam(1), hơn nữa bản thân viết phê bình(2), đặc biệt là phê bình sự phê bình(3) liên tục trong thời gian 20 năm qua, tôi thấy việc đặt ra vấn đề tiếp nhận lý thuyết nước ngoài của phê bình văn học Việt Nam là rất quan trọng và cấp thời (tuy chưa kịp thời). Từ kinh nghiệm làm nghề (dù là tay trái), tôi muốn trình bày một vài băn khoăn, để, như người ta thường nói, cho rộng đường dư luận…
Tôi xin gói gọn những bận tâm (vốn rất lan man) của mình vào những đề mục sau:
* Đặt vấn đề
* Quan niệm và tiếp nhận lý thuyết
* Phê bình áp dụng: lý thuyết từ trên xuống
* Phê bình thực hành: lý thuyết từ dưới lên
* Một ngoại lệ làm sáng quy luật
* Một cái kết mở

TRUYỆN KIỀU - MỘT TÁC PHẨM VIỆT NAM

TS. Vũ Cao Phan, trong một cuộc trả lời phỏng vấn Đài Phượng Hoàng (Hồng Kông) có nói, vấn đề hàng đầu của quan hệ Việt Trung hiện nay là sự hiểu biết thấu đáo lẫn nhau giữa nhân dân hai nước: về lịch sử, về địa lý, về chính trị, văn hóa và văn học… Như vấn đề truyện Kiều của Nguyễn Du là sáng tạo trên nền tiểu thuyết của Thanh Tâm Tài Nhân hay là tác phẩm dịch tưởng vô cùng đơn giản vậy mà vẫn có nhầm lạc ở cấp độ chuyên gia. Câu chuyện này không còn mới nhưng trong bối cảnh hiện nay vẫn mang tính thời sự. Vì vậy, được sự đồng ý của PGS – TS Nguyễn Khắc Phi, vanvn.net giới thiệu bài viết của ông với tinh thần vì một quan hệ Việt Trung thấu hiểu nhau…

 

Quảng cáo

Tranh nghệ thuật

Một góc Phú Thọ

Thông tin

cỏ nhân tạo sân bóng đá