Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 36

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 35


Hôm nayHôm nay : 2686

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 91116

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3592054

Đăng ký nhận bản tin

NHẬP EMAIL ĐỂ NHẬN ĐƯỢC NHỮNG THÔNG BÁO MỚI NHẤT TỪ CỔNG THÔNG TIN ĐÀO TẠO

Tìm kiếm

Ảnh nghệ thuật

TỰ NHIÊN TẾT VỀ (truyện ngắn của Nhị Kỳ)

TỰ NHIÊN TẾT VỀ (truyện ngắn của Nhị Kỳ)

Hai mươi sáu Tết. Làng Cổ Cò tất bật hơn bao giờ hết. Không khí Tết tràn ngập khắp các ngõ xóm. Chợ đầu làng đông nghìn nghịt. Người ta chen nhau đi sắm Tết. Dãy hàng quán của xóm trung tâm làng chen chúc kẻ bán người mua. Trên giời, dưới là hàng hóa. Sao mà nhiều hàng thế? Đủ các loại. Chả bù cho những năm thời bao cấp, bây giờ cái gì cũng có. Vậy mà người ta khuân tới tấp. Tết no Tết ấm mà. Tha hồ mà sắm sửa. Nhiều cửa hiệu đã vãn hàng.

MƯA XUÂN - CHÀO NĂM MỚI - Tản văn của Đỗ Xuân Thu

Sáng nay, không hiểu sao tự nhiên tôi cứ nấn ná nằm khườn mãi trong chăn không muốn dậy. Đêm qua, cái rét không như những đêm trước nữa. Hình như có vẻ ấm hơn, nồng nàn hơn. Buôn tin nhắn với em khá lâu, mãi gần tám giờ sáng tôi mới tung chăn vùng dậy. Nhìn qua cửa sổ, tôi giật mình ngơ ngác. Ơ kìa! Cái gì thế này? Sân lát gạch của vườn cây cảnh nhà mình sao lại đỏ rực thế kia? Cả lũ cây cảnh nữa? Sao sớm nay lại xanh thẫm, óng ả đến vậy? Một lúc sau tôi mới sực tỉnh suýt nữa thì “À” lên thành tiếng nhưng tôi kịp trấn tĩnh lại thầm kêu lên một mình: Mưa xuân! Phải rồi! Mưa xuân! Thảo nào đêm qua ngủ tôi thấy ấm áp lạ thường. Nghe cả tiếng róc rách rất nhẹ, như thì thầm, như rủ rỉ của ai đó trong đêm. Thì ra nàng xuân đã về. Thì ra mưa xuân!

THÁNG CHẠP XƯA THƯƠNG NHỚ (Tản văn của Phi Đông Hạ)

Những ngày cuối năm này sao lại rét đến thế. Tháng chạp về mưa, rét, buồn tái tê. Nằm trong chăn êm, nệm ấm tôi cứ thao thức mãi vẫn không chợp mắt được. Lật bên nọ, trở bên kia, co quắp xuýt xoa cùng rét. Không ngủ được một phần do rét, phần khác lại là những ký ức những ngày tháng chạp xưa cứ ào ạt hiện về.

MIỀN KÝ ỨC HOA CẢI (Tản văn của Quyền Văn)

MIỀN KÝ ỨC HOA CẢI (Tản văn của Quyền Văn)

Đến vụ hoa cải lại nở, ngun ngút, trải dọc khắp triền sông. Trong cái nắng hanh hao, cải vàng rực, tươi mới, sáng bừng lên những gam màu hy vọng. Một miền ký ức về hoa cải ùa về tim tôi ngan ngát, rất đẹp.

ÔNG CHÁU ÔNG "ĐIỀU LỆNH" (Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu)

ÔNG CHÁU ÔNG "ĐIỀU LỆNH" (Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu)

Truyện vừa thực vừa hài hước, lại pha chút dí dỏm. Vẫn là chuyện ông bộ đội về hưu với những thói quen quân ngũ đôi khi nửa khóc nửa cười nhưng tác giả Xuân Thu đã biết tiết chế trong cách kể để câu chuyện không bị đẩy quá lên, cũng không hạ thấp xuống để nhân vật trở nên… vô duyên hay lố bịch. Truyện như một giai điệu đẹp giữa cuộc sống đời thường vốn quá nhiều những âm thanh bát nháo, và chừng mực nào đó, có thể coi như một chuyện “người tốt việc tốt” vốn rất cần nhân rộng trong xã hội hiện nay. Đọc xong truyện ngắn này, bạn đọc không cần suy tư quá nhiều mà có thể thở phào một tiếng rồi vui vẻ bắt tay vào công việc còn dở dang với một chút gì đó, như là có chất kích kích trong người. (Nhà văn Nguyễn Đình Tú)

TRUYỀN THUYẾT CỦA LÀNG (truyện ngắn của Trần Nhương)

TRUYỀN THUYẾT CỦA LÀNG (truyện ngắn của Trần Nhương)

Làng Bèo nằm ven kinh kỳ. Làng thuần nông có làm thêm canh cửi. Bà con nơi đây thật thà như đếm, có sao nói vậy. Không biết nói dối nên như cái bánh lúc nào cũng bày ra gan ruột cho thiên hạ thấy. Không biết nói dối nên chuyện nhà ai cũng công khai cả làng. Bà con không phải ý tứ, lươn lẹo, đề phòng nên sống hồn nhiên vô tư như cây lúa củ khoai.

HAI PHÍA CỔNG SẮT (Truyện ngắn của Nguyễn Trần Bé)

HAI PHÍA CỔNG SẮT (Truyện ngắn của Nguyễn Trần Bé)

Đến lúc đi làm Thuỳ mới biết bánh trước xe máy của mình bị thủng săm. Xem đồng hồ biết không kịp dắt xe ra hiệu vá, cô đành đi bộ. Cũng may, từ nhà Thuỳ đến trường khá gần, đi tắt chỉ già nửa cây số. Trước khi đi, Thuỳ gọi chồng, lúc ấy vẫn còn đang say giấc: - Anh ơi! Lúc nữa dậy vá hộ em chiếc săm xe nhá! Không thấy tiếng đáp lại. Chắc hôm qua anh ấy đi công việc về khuya nên chưa dậy. Thôi kệ, trưa mình về đem đi vá cũng được. Thuỳ nghĩ thế rồi xách cặp vội vã đi theo lối tắt.

HỌC TRÒ CÁ BIỆT (truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu)

HỌC TRÒ CÁ BIỆT (truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu)

Thằng Duy đứng trước lớp, khoanh tay nhưng không ngay ngắn. Nhìn khuôn mặt câng câng của nó, Thanh, giáo viên chủ nhiệm biết nó không sợ gì cả. Quả đúng vậy. Không tỏ vẻ lo lắng như những bạn khác mỗi khi bị cô kêu lên bảng đứng khoanh tay nghe “giảng đạo”, nó bỏ áo ngoài quần, không mang khăn quàng, không phù hiệu, cũng chẳng thèm mang giày. Ống quần xoăn lên nửa ống quyển. Cô Thanh nhìn nó từ đầu tới chân: “ Em mời cha mẹ, mai đúng 8 giờ vào đây gặp cô. Nếu không, cô đuổi học”.

NỒNG NÀN HOA SỮA (Tản văn của Đỗ Xuân Thu)

NỒNG NÀN HOA SỮA (Tản văn của Đỗ Xuân Thu)

Mờ sáng, như thường lệ, tôi thức giấc, đi bộ thể dục. Cái rét đầu đông khiến tôi suýt xoa. Chẳng như mùa thu, mùa hạ, 5 giờ sáng đầu đông trời vẫn tối om om.

VƠ VỚI THIỆP HỒNG !

Mới về đến cổng ông Hầu đã thấy thằng cháu ngoại trên tay cầm mấy chiếc thiệp hồng chạy ra đón. Thằng cháu ông bập bẹ: Ông ơi bà bảo lại tha hồ mà đi ăn cỗ, bà nhường cho ông đi tất đấy.

ĐÓN ĐỀN BÙ

Bà San đi chợ về qua vườn nhà Sót thấy hai vợ chồng đang ra sức đốn chặt rừng bạch đàn 4 năm tuổi đang tươi tốt mơn mởn. Thấy lạ bà mới dừng lại hỏi vợ chồng nhà Sót, thế nhưng vợ chồng nhà nó chỉ cười nụ mà chẳng nói nguyên do.

NIỀM VUI CỦA MẸ (truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu)

NIỀM VUI CỦA MẸ (truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu)

Năm nay, trường đại học của khu vực chính thức được mở tại khu phố mới Mẻ Quàng. Xóm đồi heo hút khi xưa bỗng chốc trở nên nhộn nhịp, sầm uất với tốc độ xây dựng đến chóng mặt.

SÔNG NGUỒN (truyện ngắn của Vũ Thiện Khái)

SÔNG NGUỒN (truyện ngắn của Vũ Thiện Khái)

Chả nhớ ngày giỗ ông tôi năm ấy tôi lên mấy tuổi. Nghe bà nội lẩm bẩm: Sống ở thác về, tôi hỏi bà: Ông nội con đã về đâu? Bà kéo tôi vào lòng nói nhỏ như sợ người ta nghe thấy: Ông nội con giờ đang ở bên Tây Trúc. Thế lúc ông về Tây Trúc con lớn bi nhiêu? Bà mắng yêu: Cha bố anh! Lúc ấy anh đang ở mãi bên nước Nam Nứ. Tò mò tôi hỏi thêm: Nước Nam Nứ ở đâu? Trầm ngâm một lát, bà hạ giọng: Ở xa lắm, tận ngoài cửa Đông Hải lận, bà cũng chưa đến đấy bao giờ.

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG BÓNG TỐI (Truyện ngắn Vũ Thanh Hoa)

Thấy cuộc gọi nhỡ trong máy với dãy số lạ, chị không gọi lại. Bây giờ lừa đảo các kiểu. Không phải số máy quen thì không nên quan tâm. Cơm tối xong, chị lên ngồi phòng khách bật tivi. Như thói quen, chị chỉ xem tất cả tin tức truyền hình bằng hình ảnh, còn âm thanh thì chị tắt hoặc để tiếng thật nhỏ và mở một bản nhạc không lời yêu thích trên cái đầu máy CD cũ kĩ và thưởng thức khoảnh khắc riêng mình hiếm hoi trong ngày.

RỒI THÌ SAO NỮA? (truyện ngắn của Nguyên Hương)

Mẹ tôi còn xinh đẹp lắm và nhẹ dạ lạc lòng lắm. Nhiều khi tôi muốn nổi nóng với mẹ, nhưng vì mẹ đã một mình nuôi hai chị em lớn khôn nên tôi không đành. Tôi là cô giáo mầm non, tôi hiểu nuôi nấng một đứa con là hành trình bất tận của những vất vả lặp đi lặp lại. Nhưng thôi, nghề nghiệp của tôi không là điều tôi muốn kể, nó giúp tôi thông cảm với mẹ hơn, vậy thôi. Đủ để không xảy ra cãi nhau.

NGUYỆT (truyện ngắn của Nguyễn Đình Tú)

3:00 AM Thằng bạn lái xe như bay. Trời khuya rất lạnh. Anh ngồi ghế bên cạnh trầm lặng nhìn đêm. Anh phải trở về trước tám giờ sáng mai, nhất định phải kịp. Thân hình đen nhẻm, gầy nhom ở ghế dưới vẫn đang i ỉ khóc. Dù hai người nuôi nó đã giải thích rất nhiều nhưng nó vẫn một mực: “Chú mang cháu đi bán ở đâu?” và “Cháu muốn về nhà”. Anh không nói tiếng nào vì chính bản thân anh cũng đang đầy hỗn loạn.

XAO XUYẾN VỚI MÙA THU (tản văn của Lê Thành Văn)

Bất chợt một ngày khi tiếng ve không còn vang lên khắc khoải và cái nắng ngột ngạt rấm rức thịt da cũng bắt đầu dịu nhẹ trở lại với mọi người. Bầu trời trở nên cao xanh mênh mang và chút gió heo may vương vương dịu dàng giữa lưng chừng trời đất. Xốn xang lòng ta nghe như tiếng thì thầm trong khoảnh khắc thu sang. Muôn ngàn cảm xúc trào dâng xuyến xao theo nhịp mùa với những cung điệu thâm trầm và nên thơ.

SỰ TÍCH RẰM TRUNG THU (truyện ngắn của Phi Đông Hạ)

Chỉ còn mấy ngày nữa là đến rằm trung thu. Không khí làng quê nhộn nhịp hẳn lên nhất là vào những đêm trăng sáng. Trong lúc người lớn ngồi quây quần quanh ấm chè xanh ngắm trăng thì lũ trẻ con lại náo nức rủ nhau đi sinh hoạt đội. Tiếng trống ếch rộn ràng, tiếng tập nghi thức đội "mốt hai mốt" cùng tiếng hát hò vang lên từ sân các nhà văn hoá lan toả ra theo ánh trăng thu ngời ngời lấp loáng.

CÂY SA MỘC CHẾT ĐỨNG (Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân)

Bốn gian nhà chỉ có một cái cửa duy nhất nên ngoài trời còn sáng mà trong nhà đã tối mịt. Buồng mẹ con Mùi nằm còn tối hơn. Khách khứa về hết. Bên mâm, hình như chỉ còn mình Châu thì phải. Mùi gọi mấy lần Châu không thưa. Lại say rồi. Dạo này liên tục say.

CHIẾC KẸP TÓC HÌNH LÁ DỨA

Truyện ngắn: Nguyễn Công Hảo (Bắc Ninh)


Các tin khác

1 2 3 ... 15 16 17  Trang sau
 

Quảng cáo

Tranh nghệ thuật

Một góc Phú Thọ

Thông tin

cỏ nhân tạo sân bóng đá