Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 50

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 48


Hôm nayHôm nay : 2719

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 91149

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3592087

Đăng ký nhận bản tin

NHẬP EMAIL ĐỂ NHẬN ĐƯỢC NHỮNG THÔNG BÁO MỚI NHẤT TỪ CỔNG THÔNG TIN ĐÀO TẠO

Tìm kiếm

Ảnh nghệ thuật

MƯA XUÂN - CHÀO NĂM MỚI - Tản văn của Đỗ Xuân Thu

Thứ năm - 29/12/2016 20:41
Sáng nay, không hiểu sao tự nhiên tôi cứ nấn ná nằm khườn mãi trong chăn không muốn dậy. Đêm qua, cái rét không như những đêm trước nữa. Hình như có vẻ ấm hơn, nồng nàn hơn. Buôn tin nhắn với em khá lâu, mãi gần tám giờ sáng tôi mới tung chăn vùng dậy. Nhìn qua cửa sổ, tôi giật mình ngơ ngác. Ơ kìa! Cái gì thế này? Sân lát gạch của vườn cây cảnh nhà mình sao lại đỏ rực thế kia? Cả lũ cây cảnh nữa? Sao sớm nay lại xanh thẫm, óng ả đến vậy? Một lúc sau tôi mới sực tỉnh suýt nữa thì “À” lên thành tiếng nhưng tôi kịp trấn tĩnh lại thầm kêu lên một mình: Mưa xuân! Phải rồi! Mưa xuân! Thảo nào đêm qua ngủ tôi thấy ấm áp lạ thường. Nghe cả tiếng róc rách rất nhẹ, như thì thầm, như rủ rỉ của ai đó trong đêm. Thì ra nàng xuân đã về. Thì ra mưa xuân!
         
          Chẳng kịp vệ sinh sáng, cứ để nguyên bộ đồ ngủ tôi chay ào ra sân dang tay lên trời đón những giọt mưa li ti đang bay bay, bay bay. Thiếu chút nữa thì tôi cười, tôi hét váng lên chào xuân. Chợt nhớ tới bài thơ hồi lớp một tôi đã thuộc nằm lòng. “Mưa xuân. Mưa rơi nhè nhẹ/ trên mái tóc em/ mát như sương đêm/ tươi càng xanh lá/ nghiêng nghiêng bên má/ chào đón mưa rơi/ em ngẩng nhìn trời/ xuân sang đẹp quá!”. Mấy chục năm rồi, đầu hai thứ tóc, đến tận bây giờ tôi mới cảm nhận khá trọn vẹn bài thơ này. Những hạt bụi nước li li đang bám lên tóc tôi, đậu lại đó thành những giọt sương long lanh không làm cho mái đầu hoa râm của tôi già thêm mà trái lại nó làm cho gương mặt tôi rạng rỡ, hồn nhiên, tươi rói trẻ lại hàng chục tuổi. Má tôi ướt đẫm mưa xuân. Vườn xuân tí tách những giọt mưa rơi qua từng lớp lá. Ước gì có em ở đây mà cùng cảm nhận, cùng đùa rỡn với mưa xuân. Chắc em lạ lắm, ngỡ ngàng lắm? Phương Nam làm gì có mưa xuân. Thì đấy, sáng nay em nhắn ra, đêm qua em còn quạt mát trong khi đó ngoài Bắc đang cữ rét đậm.
          Tết dương lịch năm nay đúng vào ngày kỷ niệm 20 năm tái lập tỉnh Phú Thọ (01/01/1997 - 01/01/2017). Hai mươi năm - mới có bấy nhiêu ngày tiếp tục trong công cuộc đổi mới đất nước mà quê hương ta thay đổi quá chừng. Chương trình xây dựng nông thôn mới đã làm bộ mặt nông thôn khắp nơi trong tỉnh tươi sắc mới. Đường đi lối lại sạch đẹp, phong quang, xe chạy êm ru. Bê tông hóa, nhựa hóa cùng những con đường mới mở, sửa sang đã làm cho mọi nhà, mọi nơi gần lại nhau hơn. Các thị trấn, thị tứ đông đúc, sầm uất mọc lên nhiều hơn. Buôn bán, giao thương tấp nập. Đồng làng, bãi sông quay vòng tăng vụ. Đồi nương, trang trại xanh thắm quanh năm. Cây con sinh sôi phát triển tăng thu nhập cho người nông dân. Nhà cửa, xóm thôn khang trang chẳng khác gì phố xá. Xuất hiện nhiều doanh nghiệp nông nghiệp với những ông chủ là nông dân thật tự tin đĩnh đạc. Nông nghiệp, nông thôn, nông dân cùng đổi mới. Hai mươi năm - Phọ còn tự hào có được hai di sản văn hóa thế giới. Đó là Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương và Hát Xoan. Phú Thọ đã trở thành điểm đến của du khách thập phương quanh năm mùa lễ hội chứ đâu chỉ có ngày giỗ Tổ như xưa nữa. Vui lắm. Nhộn nhịp, tưng bừng lắm. Cái no, cái ấm cứ ngời ngời trong ánh mắt người dân quê ta. Nhìn quang cảnh khắp nơi trong tỉnh trước thềm xuân mới mà cứ ngỡ như mơ. Mưa xuân đây, từng giọt li ti đang rơi rơi nơi đây, tôi đang háo hức tưởng tượng có em ở bên để đón Tết đã chứng tỏ điều đó. Cả hàng cây xanh ven đường kia nữa, chúng cũng đang mơn man hứng từng giọt mưa xuân để mà bật chồi, nảy lộc đón xuân về.
          Bao ngày khô hạn, gió rét, cây trụi lá, đồng nứt nẻ, người co ro, sớm nay bỗng bừng lên bởi những giọt mưa xuân. Đất cựa quậy như cũng cố giãn nở từng thớ đất, mạch nguồn để đón mưa, để ngấm cái ngọt lành, tươi mát vào lòng. Cây rì rào sung sướng uống từng giọt mưa, nhâm nhi từng giọt ngọc, tận hưởng cái mát lành để đê mê từ ngọn đến gốc, từ cành đến rễ mà run rẩy cùng xuân. Những giọt long lanh đậu trên những cành cây khẳng khiu kia khác nào những chuỗi ngọc mà đất trời ban tặng. Đêm qua, lúc lơ mơ ngủ, tôi bị tiếng tí tách rì rầm đánh thức. Đó là mưa xuân. Đó là tiếng xuân. Đó là hơi thở mùa xuân. Mùa xuân thầm thì điều chi mà nghe thân thương đến lạ? Mưa xuân cho thỏa lòng cơn khát của đất của trời như tôi thỏa lòng cơn khát em. Em và mưa xuân lặng lẽ đến, nhẹ nhàng lắm, đã làm cho đất trời, cỏ cây và tôi hồi sinh. Những sợi mưa nối đất với trời lơ thơ bay trong gió xuân hay những sợi tơ trời nối em cùng anh để mùa xuân nồng nàn đến thế?
          Bỗng tiếng chim chiền chiện hót đâu đây nghe ríu ran lắm. Vang cả đất trời. Cùng với mưa xuân, từng giọt long lanh rơi, tôi giơ tay đón về. Dang cả hai tay lên trời, tôi xoay người mấy vòng cùng câu hát đó. Cả người tôi là những giọt mưa xuân đính long lanh như những giọt ngọc. Tết Đinh Dậu sắp về rồi! Lại một lần nữa tôi khẽ thầm kêu lên: Mưa xuân! Ơ kìa mưa Xuân! Mùa Xuân về thật rồi em ơi! Phương Nam ơi hãy ra Bắc để tận hưởng cái nồng nàn, ấm áp của mưa xuân, để cùng anh đón mùa Xuân nhé!
 Đ.X.T
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Quảng cáo

Tranh nghệ thuật

Một góc Phú Thọ

Thông tin

cỏ nhân tạo sân bóng đá