Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 19

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 17


Hôm nayHôm nay : 2566

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 100857

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3601795

Đăng ký nhận bản tin

NHẬP EMAIL ĐỂ NHẬN ĐƯỢC NHỮNG THÔNG BÁO MỚI NHẤT TỪ CỔNG THÔNG TIN ĐÀO TẠO

Tìm kiếm

Ảnh nghệ thuật

NIỀM VUI CỦA MẸ (truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu)

Thứ tư - 19/10/2016 20:24
Năm nay, trường đại học của khu vực chính thức được mở tại khu phố mới Mẻ Quàng. Xóm đồi heo hút khi xưa bỗng chốc trở nên nhộn nhịp, sầm uất với tốc độ xây dựng đến chóng mặt.
        Mấy khu nhà hai tầng, ba tầng bề thế khang trang được dựng lên trong vùng quy hoạch của trường. Nhà hiệu bộ, khu giảng đường, khu sinh viên, vườn thí nghiệm… khu nào cũng đẹp, cũng hiện đại. Theo đó, nhà cửa, quán sá của dân xung quanh trường cũng được xây cất rất nhộn nhịp. Các gia đình phố Mẻ Quàng thi nhau mở dịch vụ cho thuê nhà trọ, mở quán cơm bình dân phục vụ sinh viên. Sinh viên các tỉnh kéo về nườm nượp. Người ta trực ở cổng trường, thậm chí có người còn vào tận khu đón tiếp sinh viên để chèo kéo người thuê trọ.
Bà Thơm, mẹ Việt Nam Anh hùng cũng chống gậy đến gặp mấy ông ở phòng giáo vụ. Bà móm mém nói với ông trưởng phòng:
          - Nhờ các ông chọn giúp tôi dăm cháu cho nó về trọ nhà tôi nhé. Nhớ là phải là con liệt sỹ hoặc con thương binh đấy. Tôi cho chúng nó trọ cho vui cửa vui nhà, ông ạ.
          Ông trưởng phòng phân vân trước đề nghị của bà. Quái lạ, sao bà cụ cũng bị cuốn theo phong trào “làm ăn” của khu phố cơ chứ? Già thế rồi, chế độ Nhà nước lo đủ cả còn càm cắp làm gì cho khổ? Một mình với ngôi nhà tình nghĩa ba gian rộng thênh thang chẳng để ở cho thoáng còn nhận thêm lũ sinh viên làm gì cho phức tạp? Mà sao lại chỉ nhận có con liệt sỹ với con thương binh? Đã kinh doanh lại còn kén chọn khách? Nghĩ đi lại nghĩ lại, ông thấy bà ấy làm thế cũng có lý. Vừa vui cửa vui nhà lại vừa có thêm thu nhập. Con cái các gia đình chính sách dễ đồng cảm với bà hơn. Nhà bà ấy lại ở gần trường tội gì không làm thế cơ chứ? Cũng là cùng với khu phố, với nhà trường tạo chỗ ăn ở cho sinh viên trong những năm đầu khi nhà trường chưa có ký túc xá. Thôi thì cứ giúp bà ấy vậy.
          Ông trưởng phòng hăm hở. Đúng 5 tân sinh viên toàn con thương binh và con liệt sỹ ở các tỉnh xa được đến trọ nhà bà Thơm. Ông còn phân rõ cô Yến và cậu Hùng là tổ trưởng và tổ phó của cái tổ này. Khỏi phải nói bọn trẻ vui như thế nào. Trong lúc bạn bè của họ còn đang lơ ngơ tìm nơi trọ thì nghiễm nhiên chúng đã có nhà ở. Bà cụ mới phúc hậu làm sao. Ngôi nhà mới rộng rãi thoáng mát và gần trường làm sao.
          Sau phút làm quen, cả bọn dưới sự chỉ đạo của Yến và Hùng theo lời bà Thơm dọn dẹp kê giường, phản, bàn ghế. Những thứ này bà Thơm đã bỏ ra mấy tháng tiền trợ cấp của mình để mua sắm trước khi vào năm học. Một số người thấy vậy cho là bà hâm, nhà có mỗi mình mua lắm giường phản làm gì? Khi biết được ý định của bà thì người ta mới cuống lên, vợ chồng chì chiết nhau. Nào là: “Mang tiếng giỏi kinh doanh mà thua bà cụ cô đơn biết nhìn xa trông rộng, biết đầu tư đi tắt đón đầu để thu lợi nhuận”. Nào là: “Phen này bà Thơm giàu to. Tiền Nhà nước trợ cấp, tiền cho thuê nhà trọ để đâu cho hết?”. Có kẻ ghen tức nói “Bà ấy già rồi mà còn tham”. Bà Thơm nghe thấy hết nhưng bỏ ngoài tai tất cả. Đón được số sinh viên về ở bà mừng lắm. Căn nhà ấm áp, vui hẳn lên. Chẳng còn cô quạnh, lạnh lẽo như xưa nữa.
          Một tháng trôi qua, bà cháu đã khá hiểu nhau. Bà Thơm thuộc tên và tính nết từng đứa. Cái Yến, con liệt sỹ, rất ra dáng đàn chị. Nó được phân tổ trưởng thật xứng đáng. Thằng Hùng tên rõ oai mà lành như con gái. Làm tổ phó nhưng nhiều khi bị cánh con gái bắt nạt. Cái Hoa, cái Hải tính khí rụt rè, hay khóc trộm. Thằng Hưng khi ngủ còn ú ớ mê gọi mẹ. Rồi chúng ở huyện nào, tỉnh nào, gia cảnh mỗi đứa ra sao bà Thơm đều nhớ hết. Đang tuổi ăn tuổi lớn bọn chúng vô tư ào ào bà phải luôn mồm nhắc nhở. Ngược lại, bọn trẻ coi bà Thơm như bà nội, bà ngoại của chúng. Học xong về là chúng rối rít gọi bà, quây lấy bà nghe bà kể chuyện. Chúng phân nhau quét dọn vệ sinh nhà cửa, giặt giũ quần áo. Mấy bà cháu nấu cơm chung vui đáo để. Đêm về, khi lũ trẻ ngủ hết, bà Thơm lại đến bàn thờ thắp hương và lầm nhầm khấn vái. Một đêm, Yến chưa ngủ bắt gặp cảnh tượng này. Bà Thơm lưng còng với mãi lên bàn thờ mới cắm được mấy nén hương vừa đốt. Ánh đèn khuya leo lét in dáng bà lên bức tường lung linh huyền ảo. Bà đứng lặng hồi lâu như một bức tượng sống. Trên ban thờ, chồng và con bà trong ảnh như đang nói chuyện với bà. Tấm bằng Tổ quốc ghi công nghi ngút khói hương.
          Yến cùng mấy người trong tổ thương bà lắm. Chồng bà hy sinh tại chiến dịch Điện Biên. Con trai độc nhất của bà ngã xuống trên chiến trường nam bộ. Hài cốt của ông đã được đưa về nghĩa trang liệt sỹ quê nhà. Riêng con bà vẫn nằm lại trên đất huyện Điện Bàn xa tít trong Nam. Mong ước lớn nhất của bà là đón được hài cốt của con trai về quê “đặt cạnh mộ ông ấy cho có cha có con”. Mấy lần bà đã hở ra ý định đó cho Yến và cả tổ sinh viên biết. Có bận, Yến mạnh dạn nói với bà: “Sao bà không đặt thẳng việc này với các bác lãnh đạo phường, nhờ các bác ấy lo cho?”. Bà Thơm bần thần: “Khó lắm cháu ạ. Bà vừa được Nhà nước xây cho căn nhà này giờ lại đòi hỏi việc đó e không tiện. Thôi thì để tính dần vậy”. Tính đến bao giờ? Năm nay bà đã ngoài tám mươi rồi, biết được mấy nữa? Mà bà thì không đêm nào lại không thắp hương nói chuyện cùng chồng và con. Thấy bà đang vui thoáng chốc lại buồn Yến và các bạn thương lắm. Họ chỉ biết thở dài chia sẻ.
          Chuyện tiền nong thuê trọ chẳng thấy bà Thơm đả động gì. Đã ba, bốn tháng rồi Yến và các bạn vô tư sống trong nhà bà như nhà của mình. Một hôm, Yến cùng Hùng mạnh dạn hỏi bà việc này. Bà mỉm cười úp mở: “Các cháu cứ yên tâm mà học. Đây là chuyện người lớn để hôm nào bà nói với ông trưởng phòng giáo vụ, với bố mẹ các cháu”. Yến thoáng giật mình. Thôi chết, từ ngày mấy đứa học ở đây đã bố mẹ đứa nào đến thăm? Khổ nỗi, một số bạn không có bố, mẹ lại say xe, số khác bố thương binh nên chẳng đi được đành phó mặc cho chúng cả. Hàng tháng các khoản tiền gửi cho chúng đều được chuyển qua bưu điện. Thì toàn thanh niên cả tự lo liệu được có phải trẻ con nữa đâu? Với lại, đứa nào đứa ấy viết thư về đều ca ngợi chỗ ở tốt lắm, bà Thơm tốt lắm thì bố mẹ chúng phải nhọc xác đến làm gì? Yến và các bạn vẫn bảo nhau dành dụm tiền thuê nhà cất riêng để dành sau thanh toán một cục cho bà Thơm. Giá cả cứ theo “giá làng”, lo gì? Bây giờ bà ấy nói thế, khó xử quá.
          Hôm sau, Yến báo cáo việc này với thầy Quang trưởng phòng giáo vụ. Thầy cũng bị bất ngờ ngỡ tưởng việc này đã đâu vào đấy cả rồi. Sau đó, thầy đến ngay nhà bà Thơm. Khi nghe thầy đặt vấn đề về tiền thuê trọ của tổ sinh viên, bà Thơm xua tay: “Thầy khỏi lo. Không có tiền nong gì hết. Tôi cho các cháu ở cho vui ấy mà”. Thầy Quang ngỡ ngàng. Yến cùng các bạn ngơ ngác, không tin ở tai mình. Bà Thơm móm mém nói: “Chắc thầy và một số người ngỡ tôi cho các cháu ở trọ để thu tiền chứ gì? Đâu có phải như vậy. Tôi thu tiền để làm gì cơ chứ? Nhà này Nhà nước làm cho tôi, bà con cô bác khối phố làm cho tôi, tôi được ở trong ngôi nhà tình nghĩa này là hạnh phúc lắm rồi. Không thể đem nhà tình nghĩa cho thuê được. Vì thế tôi nhờ thầy chọn cho 10 cháu con liệt sỹ, con thương binh về ở cho vui là ý đó. Điều quan tâm nhất của tôi là các cháu nó phải chịu khó học hành, học cho giỏi, cho xứng đáng với cha anh chúng nó. Thế là tôi vui rồi”. Thầy Quang cùng số sinh viên xúc động quá, chẳng ai nói được thêm câu nào nữa. Yến và mấy đứa gái chạy lại bên bà: “Chúng cháu cảm ơn bà. Bố mẹ cháu biết được thì mừng lắm”. “Ơn với huệ gì. Đừng nói thế. Các cháu học giỏi, tiến bộ là bà mừng!”.
          Từ bữa đó trở đi, Yến, Hùng cùng cả tổ ngấm ngầm thực thi một kế hoạch. Trước hết tất cả phải cố học cho giỏi, phải giành được xuất học bổng của nhà trường. Sau đó, phải đồng lòng bằng mọi cách đón được chú Thắng, con bà Thơm về quê. Yến tâm sự với chú Tuấn thương binh, bạn chiến đấu của chú Thắng (nhà gần đó) về tâm nguyện của bà và kế hoạch này của tổ. Chú nhất trí liền. Chú còn kể khá rõ về trận đánh mà chú và chú Thắng tham gia. Chính tay chú đã chôn cất chú Thắng. Bây giờ hài cốt chú Thắng đã được quy tập về nghĩa trang liệt sỹ Điện Bàn. Điện Bàn lại là quê của Tùng, một sinh viên trong trường. Thế cho nên kế hoạch đón hài cốt chú Thắng được chú Tuấn và cả tổ bí mật triển khai. Yến còn vận động các bạn khác tiết kiệm tiền cùng với tổ của Yến để dành cho chuyến đi đặc biệt đó. Tùng hào hứng lắm. Cậu ta viết thư về cho mẹ nhận tài trợ toàn bộ việc bốc dỡ hài cốt chú Thắng trong đó. Họ chọn mùa hè tới để thực hiện kế hoạch này. Thực ra, kế hoạch này Yến và các bạn cũng đã nghĩ đến từ trước, đến khi hiểu rõ lòng tốt của bà Thơm thì lại càng thôi thúc họ hơn. Không chỉ có năm sinh viên ấy mà cả đoàn trường và cha mẹ họ cũng sốt sắng tham gia. Thư nào họ cũng hỏi han, đôn đốc các con của họ xem công việc đến đâu rồi.
          Và kỳ nghỉ hè đầu tiên đã đến. Yến, Hùng báo cáo và xin phép bà Thơm cho triển khai kế hoạch này. Bà Thơm ngỡ ngàng nhìn những cô cậu sinh viên. Bà cũng không tin ở tai mình. Mãi sau bà rưng rưng nói: “Được thế thì phúc đức cho con tôi quá. Mà các cháu lấy đâu ra tiền?”. Yến thay mặt tổ báo cáo để bà rõ. Cả chú Tuấn, thầy Quang cũng tham gia. Nghe xong, bà Thơm đến rờ tay vào từng người một. Bà nghẹn ngào run run cắm nén hương lên bàn thờ trước lúc chú Tuấn cùng mấy cậu con trai trong tổ lên tàu vào nam. Yến và các bạn gái chuẩn bị ở nhà. Cô cùng thầy Quang báo cáo chính quyền. Các ông chính quyền sốt sắng lo tổ chức lễ đón liệt sỹ Thắng về quê.
          Sau mấy ngày lặn lội vào nam, được gia đình Tùng và chính quyền trong đó tận tình giúp đỡ, đoàn đi lấy hài cốt liệt sỹ Thắng do chú Tuấn làm trưởng đoàn đã về. Theo đoàn ra còn có cả mẹ của Tùng nữa. Hầu như cha mẹ của mấy cô cậu sinh viên trọ nhà bà Thơm đều có mặt. Bà Thơm lao đến bọc vải đỏ trong đó có xương cốt của con trai mình. Tay bà run run sờ nắn từng mẩu xương còn sót lại của Thắng. Người bà rung lên những tiếng nấc nghẹn ngào. Mái tóc bạc phơ của bà xoã xuống rối tung. Yến và các bạn gái của cô đi bên dìu bà. Bà gọi mãi tên con. Nhiều người không cầm nổi dòng nước mắt cứ lăn dài trên má.
         Uỷ ban phường Mẻ Quàng cùng ban giám hiệu nhà trường long trọng tổ chức lễ truy điệu. Bà con dân phố kéo đến ngày một đông. Cả số sinh viên không về hè cũng có mặt đầy đủ. Màu áo xanh tình nguyện nổi lên giữa bao màu áo của người dân nơi đây. Tất cả kết thành một đoàn dài theo mẹ Thơm đưa hài cốt của Thắng ra nghĩa trang liệt sỹ quê nhà.
        Xong việc đâu đấy, bà Thơm khoẻ hẳn ra. Bà xúc động cảm ơn chính quyền, nhà trường, bà con lối phố, đặc biệt là Yến, Hùng cùng tổ sinh viên đang trọ học nhà bà. Bà nói: “Thế là tôi mãn nguyện. Con tôi nó đã về bên ông ấy. Tôi có thể nhắm mắt theo họ được rồi. Thế nhưng còn khoẻ ngày nào, tôi còn chăm lo cho mấy đứa ở đây chúng nó học hành. Các cháu cứ vô tư mà học nhé. Nhà này là nhà tình nghĩa của Nhà nước cho bà cũng là cho các cháu đấy. Cảm ơn chú Tuấn và các cháu quá”. Mẹ của Tùng xúc động: “Bà ơi, chúng con phải cảm ơn bà mới đúng chứ. Con thay mặt bố mẹ các cháu gửi các cháu cho bà, bà nhé”. Bà Thơm nghẹn ngào gật đầu.
          Trên ban thờ khói hương nghi ngút. Hình như chồng và con trai bà đang mỉm cười chia vui cùng bà./.
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Quảng cáo

Tranh nghệ thuật

Một góc Phú Thọ

Thông tin

cỏ nhân tạo sân bóng đá