Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 42

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 40


Hôm nayHôm nay : 1951

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 104577

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3605515

Đăng ký nhận bản tin

NHẬP EMAIL ĐỂ NHẬN ĐƯỢC NHỮNG THÔNG BÁO MỚI NHẤT TỪ CỔNG THÔNG TIN ĐÀO TẠO

Tìm kiếm

Ảnh nghệ thuật

RUĐÔNPHIÔ (PHẦN 1) - Truyện ngắn của Valentin Rasputin (Liên bang Nga)

Thứ ba - 13/12/2016 21:39
Cuộc gặp gỡ lần đầu diễn ra trong xe điện ngầm. Cô gái chạm vào anh.
Lúc anh mở mắt, cô chỉ ra cửa sổ, bảo:
 - Anh xuống đây.
Tàu điện dừng, anh len lỏi nhảy xuống theo cô. Cô hoàn toàn bé, trạc mười lăm mười sáu tuổi. Anh biết vậy khi nhìn thấy khuôn mặt tròn, quay về phía anh, chờ đợi nghe lời cám ơn.
- Cám ơn - Anh nói - Suýt nữa, tôi đi quá bến.
Cảm thấy chưa đủ, anh nói tiếp:
 - Ngày hôm nay thật xui xẻo. Tôi rất mệt. Lúc tám giờ, người ta phải gọi cho tôi. Cô đã giúp tôi.
Cô có vẻ vui. Hai người qua đường, vừa đi vừa nhìn chiếc ôtô đang phóng nhanh. Tuyết rơi. Anh nhìn thấy người lao công đang lau kính chắn gió của chiếc ô tô. Quay mặt về phía cô và thấy im lặng mãi không tiện, anh quyết định: mình sẽ đợi nghe điện thoại rồi lại đi. Trong lúc anh còn đang nghĩ, thì cô gái nói:
- Em biết anh.
- Thế à? - Anh sửng sốt - Biết bằng cách nào vậy?
- Anh ở nhà số 112, em ở nhà số 114. Trung bình, mỗi tuần hai lần, chúng ta cùng đi xe điện. Chỉ có điều, anh không để ý đến em thôi.
- Thật thú vị.
- Thú vị cái gì? Chẳng có gì là thú vị. Anh là người lớn, chỉ chú ý đến người lớn. Mà người lớn các anh rất ích kỷ. Đúng không?
Cô quay đầu về bên phải, nhìn anh từ phía trái, từ dưới lên. Anh lúng túng, chẳng biết đối xử với cô như thế nào.
Họ vừa yên lặng vừa đi một lúc. Cô gái nhìn về phía trước, tuyên bố:
- Anh chưa xưng tên.
- Điều đó có cần không?
- Cần. Tại sao có những người cho rằng nếu em muốn biết tên ai đó, thì sẽ bất lợi cho họ?
Anh nói:
- Thôi được. Tôi hiểu tất cả. Nếu em muốn biết, thì tôi là Ruđônphơ.
- Sao cơ?
- Ruđônphơ
- Ruđônphơ - Cô bật cười.
- Cô cười gì?
Cô càng cười to hơn. Anh hơi dừng bước, nhìn cô.
- Ruđônphơ - Cô tròn môi, nói - Ruđônphơ. Em nghĩ đó là tên con voi ở trong vườn thú.
- Cô nói gì?
- Đừng bực - Cô chạm tay vào áo anh - Quả thật, em buồn cười, nhịn không được.
- Nhóc con - Anh tức giận.
- Đúng, em là nhóc. Còn anh là người lớn.
- Em bao nhiêu tuổi?
- Mười sáu.
- Còn tôi hăm tám.
- Em đã bảo: anh là người lớn, tên anh là Ruđônphơ.
Cô lại bật cười, vui vẻ nhìn anh từ bên trái, từ dưới lên.
Anh hỏi:
- Tên em là gì?
- Tên em? Anh đoán xem.
- Tôi không đoán.
- Tên em là Iô.
- Sao?
- Iô.
- Tôi không hiểu.
Anh cười vang như tiếng chuông.
- Iô, iô -  Anh hầm hừ trong cổ họng.
Cô vừa nhìn quanh vừa đợi. Lúc hơi tĩnh trí lại, cô bực, bảo:
- Anh buồn cười à? Chẳng có gì đáng cười. Iô là tên thông thường của người Látvia.
Anh nghiêng người về phía cô, mỉm cười, bảo:
- Quả thật, tôi thấy buồn cười. Thôi, hòa nhé?
Cô gật đầu.
Nhà thứ nhất của cô, nhà tiếp theo là của anh. Họ dừng lại cạnh lối vào. Cô hỏi:
- Số điện của anh thế nào?
- Em không cần biết.
- Anh sợ à?
- Không phải sợ.
- Người lớn sợ mọi thứ.
- Không đúng.
Cô chìa bàn tay nhỏ về phía anh. Bàn tay lạnh, ngoan ngoãn. Anh nắm tay cô.
- Chạy về đi, Iô.
Anh lại bật cười.
Cô dừng cạnh cửa ra vào, hỏi:
- Bây giờ, anh sẽ nhận ra em trong tàu điện chứ?
- Tất nhiên.
- Hẹn gặp lại - Cô giơ một bàn tay lên quá đầu, nói.
Anh đáp:
- Hẹn gặp lại.
***
Hai ngày sau, anh đi công tác lên miền bắc. Anh về nhà sau hai tuần. Mùa xuân đang đến. Sau những ngày ở chốn mây mù, phương bắc, mọi thứ ở thành phố của anh rực rỡ hơn, náo nhiệt hơn, kể cả chiếc xe điện.
Ở nhà, vợ anh nói ngay:
- Có cô bé nào đó gần như ngày nào cũng gọi cho anh.
- Cô bé nào? - Anh hỏi với vẻ thờ ơ.
- Em không biết. Em nghĩ là anh biết.
- Anh không biết.
- Em chán cô ấy.
- Thật là kỳ - Anh mỉm cười, nói.
Anh đang tắm, thì nghe có tiếng chuông điện thoại. Qua cửa ra vào, anh nghe rõ vợ anh đáp: Về rồi, đang tắm, lát nữa, gọi lại. Lúc anh chuẩn bị đi nằm, thì điện thoại réo.
- Tôi đây - Anh đáp.
- Ruđích, anh đã về - Giọng ai đó, hồ hởi, vang trong ống nghe.
- Xin chào - Anh đáp thận trọng - Ai thế?
- Anh không nhận ra à? Đấy, Ruđích… Em đây, Iô.
- Iô - Anh chợt nhớ rồi bất giác bật cười - Chào cô, Iô. Té ra, cô đã chọn cái tên thích hợp hơn đối với anh.
- Đúng vậy. Anh thích chứ?
- Lâu nay, tên anh là như vậy.
- Đừng quan trọng hóa.
- Không, em…
Họ yên lặng, không đừng được, anh hỏi:
- Có việc gì vậy, Iô?
- Ruđích, chị ấy là vợ anh à?
- Phải.
- Tại sao anh không nói với em là anh đã có vợ?
- Xin lỗi - Anh đáp, vẻ vui đùa - Tôi không nghĩ đó là điều rất quan trọng.
- Quan trọng, tất nhiên. Anh yêu chị ấy?
- Yêu - Anh đáp - Iô, đừng gọi cho anh nữa.
- Anh sợ - Cô nói vội - Nếu muốn, anh cứ sống với chị ấy. Em không cản anh. Ruđích. Anh đừng sợ chị ấy. Chúng ta có hai người, chị ấy có mỗi mình.
- Em nói ai?
- Vợ anh.
- Tạm biệt, Iô.
- Anh mệt à?
- Đúng.
- Thôi được. Bắt tay em rồi đi ngủ.
- Thì bắt.
- Và đừng nói chuyện với chị ấy.
- Được - Anh bật cười - Anh sẽ không nói.
Vẫn mỉm cười, anh quay về phía vợ, bảo:
- Đây là Iô. Buồn cười, phải không?
- Phải - Vợ anh đáp, vẻ chờ đợi,
- Cô ấy không giải được bài toán. Cô ấy học lớp bảy hoặc lớp tám - Anh không nhớ.
- Anh có thể giải giúp?
- Không. Anh quên hết rồi.
***
Vừa tảng sáng đã có điện thoại. Vừa nhổm dậy, Ruđônphơ vừa nhìn về phía ngôi nhà đối diện, cửa sổ chưa sáng đèn. Điện thoại réo liên tục. Vừa lại bên điện thoại anh vừa nhìn đồng hồ: năm giờ rưỡi.
- Tôi nghe - Anh bực tức nói vào ống nghe.
- Ruđích, ruđích…
Anh tức giận:
- Iô, sao lại thế?
- Đừng giận, anh đã biết có chuyện gì xảy ra đâu.
- Xảy ra cái gì?
- Anh không còn là Ruđích, mà là Ruđônphiô. Em vừa nghĩ ra điều đó đấy. Ruđônphơ + Iô = Ruđônphiô, như tên gọi của người Italy. Anh nhắc lại đi.
- Ruđônphiô - Anh nói với vẻ vừa tuyệt vọng vừa bực.
- Đúng - Bây giờ, hai chúng ta có tên chung. Chúng ta là một đôi tình nhân, Romêô và Giuliét. Anh nên nhớ: bảy giờ rưỡi, em đợi anh ở bến xe điện.
- Hôm nay, anh không đi xe điện.
- Tại sao?
- Anh nghỉ làm.
- Anh nói sao?
- Anh không đi làm.
- À, thế còn em?
- Anh không biết. Em đến trường thế thôi.
- Vợ anh có nghỉ không?
- Không.
- Ồ, không sao. Anh đừng quên: bây giờ tên chúng ta là Ruđônphiô.
- Anh cảm thấy vui.
Anh đặt máy, đi đun nước pha trà. Dù sao cũng không ngủ được. Hơn nữa, ở nhà đối diện, ba cửa sổ đã sáng đèn.
***
Đến trưa, có tiếng gõ cửa lúc anh đang cọ sàn. Tay vẫn cầm cái giẻ ướt, anh mở cửa.
Cô đấy à.
- Chào Ruđônphiô.
- Cô - Anh sửng sốt - Có việc gì?
- Em cũng nghỉ.
- Ra thế. Thế nghĩa là đi chơi. Nếu muốn thì lại đây. Anh đang ở nhà.
Không cởi áo khoác, cô ngồi xuống ghế bành, cạnh cửa sổ, bắt đầu nhìn xem anh cọ sàn.
- Ruđônphiô. Theo em, anh bất hạnh trong hôn nhân - Một phút sau, cô tuyên bố.
Anh đứng thẳng lên.
- Do đâu cô nghĩ thế?
- Điều đó rất dễ thấy. Chẳng hạn, anh cọ sàn một cách miễn cưỡng, khác hẳn cách cọ của những người hạnh phúc.
- Cô đừng tưởng tượng thế - Anh mỉm cười, nói.
- Vậy thì anh muốn nói mình hạnh phúc?
- Tôi chẳng nói gì cả.
- Ra thế.
- Cô nên cởi áo khoác ra.
- Em sợ anh - Cô nhìn ra cửa sổ, nói.
- Cái gì?
- Anh là đàn ông.
Anh bật cười, bảo.
- Tại sao cô dám đến đây?
- Vì anh với em đều là Ruđônphiô.
- Đúng. Tôi luôn luôn quên điều đó. Tất nhiên, vì thế mà tôi có trách nhiệm.
- Tất nhiên.
Cô yên lặng. Lúc anh cọ thùng trong bếp, thì cô ngồi yên. Nhưng lúc anh lại bên cô, chiếc áo khoác treo ở lưng ghế, thì mặt cô đăm chiêu, buồn bã. Bất chợt, cô thú nhận:
- Ruđônphiô, hôm nay, em đã khóc.
- Vì sao?
- Vì chị cả em. Chị ấy tức giận lúc em quyết định nghỉ học.
- Theo tôi, chị ấy đúng.
- Không phải thế. Lúc này, em rất vui vì được nói chuyện với anh…
Đỗ Thanh dịch

(Còn tiếp)
Nguồn: daibieunhandan.vn

Tác giả bài viết: Valentin Rasputin (Liên bang Nga)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Quảng cáo

Tranh nghệ thuật

Một góc Phú Thọ

Thông tin

cỏ nhân tạo sân bóng đá