Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 44

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 42


Hôm nayHôm nay : 1955

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 104581

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3605519

Đăng ký nhận bản tin

NHẬP EMAIL ĐỂ NHẬN ĐƯỢC NHỮNG THÔNG BÁO MỚI NHẤT TỪ CỔNG THÔNG TIN ĐÀO TẠO

Tìm kiếm

Ảnh nghệ thuật

RUĐÔNPHIÔ (PHẦN CUỐI) - Truyện ngắn của Valentin Rasputin(Liên bang Nga) 08:28 | 10/04/2014

Thứ tư - 21/12/2016 02:39
==> Tiếp phần 1
Cô lại yên lặng, còn anh thì chăm chú nhìn cô. Qua lần áo, đôi trái đào nhỏ rung lên. Anh nhận thấy là, sau một năm nữa, mặt cô sẽ dài ra, cô trở nên đẹp. Anh buồn vì nghĩ là rồi cô sẽ có bạn trai. Anh lại bên cô, nắm hai bên vai cô, mỉm cười, bảo:
- Tất cả rồi sẽ tốt đẹp.
- Đúng thế?
- Đúng.
- Em tin anh.
- Nên tin.
Anh muốn bỏ đi, nhưng cô gọi:
- Ruđônphiô.
- Có.
- Tại sao anh lấy vợ sớm? Hai năm nữa, em sẽ lấy anh.
- Đừng vội - Anh nói - Cô sẽ lấy một chàng trai tốt.
- Em muốn lấy anh cơ.
- Chàng trai đó sẽ tốt hơn anh.
- Anh nghĩ thế?
- Hoàn toàn đúng như thế.
- Nhưng đó sẽ không phải là anh - Cô thở dài, nói.
- Chúng ta cùng uống trà thì tốt hơn.
- Thì uống.
Anh vào bếp, đặt ấm đun nước.
- Ruđônphiô.
Cô đứng cạnh giá sách.
- Ruđônphiô, chúng mình có cái tên đẹp nhất. Anh nhìn xem, ngay cả cánh nhà văn cũng không ai có tên đẹp hơn. May ra chỉ có một nhà văn này - Exupéry. Đúng, tên đẹp không?
- Đúng - Anh nói - Em đọc ông ấy rồi?
- Chưa.
- Em đi lấy mà đọc. Đừng trốn học nữa. Đồng ý chưa?
Cô mặc áo khoác.
- Uống trà không?
- Em về được không? - Cô mỉm cười, buồn - Anh đừng nói với vợ là em đến đây. Được không?
- Được.
Lúc cô về, anh cảm thấy rằng mình bắt đầu nhớ vu vơ. Anh mặc áo, bước ra phố.
 
***
 Mùa xuân xịch đến, chẳng hẹn trước, mang đến cho con người tình yêu và hạnh phúc vào những ngày đầu mùa.
 Một buổi chiều đầu xuân, lúc Ruđônphơ về nhà, người phụ nữ đứng tuổi chặn anh lại nói:
- Tôi là mẹ của Iô. Xin lỗi, anh là Ruđônphơ.
- Phải ạ - Anh mỉm cười, đáp.
- Con gái tôi nó bảo thế. Thời gian gần đây, nó nói nhiều về anh, nhưng tôi…
 Bà lúng túng, chẳng biết nói gì.
 Anh nói:
 - Xin bà bình tĩnh. Giữa tôi và con gái bà có tình bạn tốt, sẽ chẳng có gì xấu xảy ra đâu.
- Tất nhiên, tất nhiên rồi - Bà nói vội. Nhưng Iô là đứa được nuông chiều. Nó hoàn toàn không nghe lời chúng tôi. Giá anh bảo ban nó… Tôi sợ nó có thể làm những chuyện dại dột. Tôi sợ vì nó hoàn toàn không có bạn bè cùng trang lứa.
- Như thế là không tốt.
- Tôi hiểu. Tôi có cảm giác anh biết cách biết bảo ban…
- Tôi sẽ nói với em - Anh hứa - Nhưng, theo tôi, Iô là em gái ngoan, bác đừng quá lo.
- Tôi cũng chẳng biết.
- Chào bác. Tôi sẽ nói với em. Mọi việc sẽ tốt đẹp.
 
***
Anh quyết định gọi điện ngay cho Iô vào lúc vợ anh vắng nhà.
- Ruđônphiô - Thấy rõ là cô rất vui - Thật là tuyệt vì anh đã gọi điện. Em lại đang khóc đấy.
- Đừng khóc nhiều như thế.
- Đó là “Hoàng tử bé”. Em thương nó. Liệu có nó trên đời không?
- Theo anh, thì là có.
- Em cũng nghĩ thế. Nếu không có nhà văn Exupéry, thì chẳng bao giờ chúng ta biết nó. Chẳng phải ngẫu nhiên mà nó có cái tên đẹp như tên chúng mình.
- Đúng.
- Em còn nghĩ thế này: may mà nó còn là Hoàng tử bé. Rất đáng sợ là bất chợt nó trở thành người bình thường nhất. Chúng ta đã có quá nhiều người bình thường.
- Anh không biết.
- Nhưng em biết đúng như vậy
- Em đọc cuốn “Xứ con người” chưa?
- Em đã đọc tất cả, Ruđônphiô ạ. Theo em, Exupéry là nhà văn rất thông minh.
- Đúng như vậy. Em giỏi lắm.
- Ruđônphiô - Cô bắt đầu im lặng.
- Anh đang nghe.
Cô yên lặng.
- Ruđônphiô - Anh nói, vẻ xúc động - Em sang anh ngay, anh đang ở nhà một mình.
 
***
Cô nhìn quanh, lại bên chiếc ghế bành và ngồi xuống.
- Sao em yên lặng thế? - Anh hỏi.
- Chị ấy không có nhà thật?
- Vợ anh?
- Đúng.
- Không có nhà.
- Mới đây, em gọi điện và vớ ngay phải chị ấy. Anh có biết chị ấy nói gì không? Chị ấy bảo: tốt nhất là cô nên nhờ thầy giáo. Theo em, chị ấy ghen.
- Anh không nghĩ thế.
- Có đúng em hơn chị ấy? Ở em, mọi thứ còn ở phía trước.
Anh mỉm cười, gật đầu.
- Theo em, đã đến lúc anh nên ly dị với chị ấy.
- Đừng nói bậy. Anh cấm em nói như thế.
- Vì tình yêu?
- Không, vì tình bạn.
Cô cau mày, nín lặng, nhưng không được lâu.
- Chị ấy tên gì?
- Chị nào, vợ anh à?
- Đúng.
- Clava.
- Chị ấy là gánh nặng của anh?
Anh cáu:
- Em im đi.
Cô đứng dậy, nhắm mắt một lúc rồi bất chợt nói:
- Ruđônphiô, xin lỗi anh, em là cô gái không bình thường, em không muốn…
- Em đừng gào lên.
- Em sẽ không gào.
Cô bước đi, quay về phía cửa sổ, nói:
- Chúng ta hãy thỏa thuận như sau: hôm nay, em không sang đây, không nói gì, được không?
- Được.
Cô rời khỏi nhà.
Năm phút sau, điện thoại réo.
- Tạm biệt, Ruđônphiô.
- Tạm biệt.
Anh đợi một lúc, nhưng cô đã gác máy.
 
***
Cô không gọi điện nữa và anh cũng không nhìn thấy cô vì anh lại đi công tác và mãi tháng năm mới về, vào đầu mùa hè. Đó là thời gian anh luôn luôn bận.
Cuối cùng, hai người lại tình cờ gặp nhau trong xe điện. Nhìn thấy cô, anh vội chen lại gần, sợ là cô sẽ xuống xe ở một bến khác, nhưng anh đã quyết định sẽ không nhảy xuống xe theo cô. Nhưng cô đã ở lại. Anh vui vẻ, đặt một bàn tay lên vai cô, nói:
- Iô, chào em.
Cô sợ hãi quay lại, nhìn anh rồi gật đầu.
- Không phải Iô, mà là Ruđônphiô, như trước kia - Cô cải chính - Chúng ta vẫn là bạn bè, đúng không?
- Tất nhiên, đúng.
- Anh đi công tác à?
- Đúng.
- Em gọi hai lần, nhưng anh không có nhà.
- Anh về được một tuần rồi.
Xe chật, họ luôn bị chen nên phải đứng gần nhau, đầu cô chạm vào cằm anh. Lúc cô ngẩng mặt lên, anh phải cúi xuống, lắng nghe, tránh không nhìn cô.
- Anh có muốn em nói gì đó với anh không?
- Muốn, tất nhiên.
Cô lại ngẩng lên, mặt chạm hẳn vào mặt anh, làm anh muốn lim dim mắt.
- Ruđônphiô, em luôn luôn nhớ anh.
- Em là con ngốc.
- Em biết thế - Cô thở dài - Nhưng em không nhớ đứa con trai nào. Em không bao giờ cần đến chúng.
Tàu điện dừng. Họ xuống xe.
Cô hỏi:
- Anh về với chị Clava à?
- Không, chúng ta đi dạo.
Họ đi về phía con sông, nơi bắt đầu khu đất trống. Họ luôn phải nhảy qua các đống đất, các bãi rác. Anh nắm một bàn tay, giúp cô vượt qua các chướng ngại vật.
Cô yên lặng, khác mọi lúc. Anh cảm thấy cả hai đều rất xúc động.
Họ đi tới bờ dốc. Anh vẫn nắm một bàn tay cô. Hai người nhìn ra sông, nhìn về phía sau con sông rồi lại nhìn nó.
Không nén được, cô nói:
- Ruđônphiô, em chưa được ai hôn bao giờ.
Anh cúi xuống, hôn vào một bên má cô.
- Hôn môi cơ.
- Chỉ những người thân nhất mới hôn môi.
- Thế em?
Cô nhảy chồm lên làm anh sợ. Lát sau, anh chợt hiểu là cô đã tát vào má anh rồi bỏ chạy qua khu đất trống, qua các đống đất, qua sự xúc động và sự chờ đợi.
Anh dừng lại nhìn theo cô, không dám kêu, cũng không dám đuổi theo. Anh đứng một lúc lâu và tự trách mình.
 
***
Chuyện xảy ra vào thứ bảy. Sáng sớm chủ nhật, hôm sau, mẹ cô gọi điện cho anh.
- Xin lỗi anh Ruđônphơ, chắc là, tôi đã đánh thức anh…
Giọng bà ấp úng, run run.
- Tôi nghe đây - Anh nói.
- Anh Ruđônphơ. Đêm qua, Iô vắng nhà.
Lẽ ra phải trả lời, nhưng anh lại yên lặng.
- Chúng tôi tuyệt vọng, chẳng biết phải làm gì vì đây là lần đầu…
Cuối cùng, anh nói:
- Trước hết, xin bác bình tĩnh. Có lẽ, cô ấy ngủ ở nhà bạn gái.
- Tôi không biết.
- Nếu hai giờ nữa, cô ấy vẫn chưa về, thì chúng ta sẽ đi tìm. Hai giờ nữa, tôi sẽ gọi cho bác.
Anh gác máy, nghĩ ngợi rồi tự nhủ: mình cũng phải bình tĩnh, có lẽ, cô ấy ngủ ở nhà bạn gái. Nhưng anh cảm thấy lo, vừa huýt sáo vừa vào phòng xép lục trong đống sách giáo khoa, tìm cuốn “Bài tập đại số”.
Anh khép cửa bếp, bắt đầu giở cuốn sách giáo khoa. Nó đây rồi? Nếu đổ nước từ bình này sang bình khác trong hai giờ…
Chuông điện thoại reo.
- Nó đã về - Bà mẹ nói và bật khóc.
Anh đứng nghe.
- Ruđônphiô, mời anh đến nhà tôi ngay. Bà lại khóc, nói thêm:
- Nó bị làm sao ấy.
 
***
Không xin phép, anh cởi áo mưa. Bà mẹ chỉ tay về phía phòng con gái.
Iô ngồi trên giường, đầu lắc lư, nhìn về phía cửa sổ ở trước mặt.
Anh gọi:
- Ruđônphiô.
- Thôi đi - Cô nhăn mặt, nói - Anh không phải Ruđônphiô, mà chỉ là Ruđônphơ, hiểu chưa?
Anh choáng người, lại bên cửa sổ, dựa vào thành cửa sổ.
Iô vẫn lắc lư, làm lò xo giường kêu ken két.
Anh hỏi:
- Đêm qua, em ở đâu?
- Anh cút đi - Cô không quay lại, mệt mỏi, đáp.
Anh gật đầu. Sau đó, anh lấy áo mưa từ giá áo, không đáp lại các câu hỏi không lời của mẹ cô, xuống cầu thang. Chủ nhật mới bắt đầu. Đường phố vắng người, chẳng ai ách anh lại. Anh đi qua khu đất trống, xuống bờ sông rồi bất chợt tự hỏi: đi đâu bây giờ?
                Đỗ Thanh dịch
Nguồn: daibieunhandan.vn

Tác giả bài viết: Valentin Rasputin(Liên bang Nga)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Quảng cáo

Tranh nghệ thuật

Một góc Phú Thọ

Thông tin

cỏ nhân tạo sân bóng đá